Bao nhiêu kỷ niệm dồn dập hiện về từ ngày mới gặp ông Hải, từ ngày xây bức tường đầu tiên cho ngôi nhà nhỏ, từ ngày trồng hai gốc cây xuống đất. Nhớ từng gáo nước ḿnh đă tự tay múc ra để tưới cây, nhớ luôn cả cái đêm ngồi một ḿnh chờ chồng đi ăn tiệc về khuya. Kỷ niệm như một tập nhật kư lần lượt mở từng trang, không buồn sao được.
Từ thuở bé sống với cỏ cây, người đàn bà ấy đă gây nhiều cảm t́nh giữa cây và ḿnh, nhưng không một gốc cây nào nặng t́nh đến thế. Giá cây biết nói, hẳn gốc sanh và gốc bồ đề này sẽ nói rất nhiều với bà, cây không biết nói nhưng chắc rằng cây biết nghe. Đêm nay cây đă nghe rất nhiều tiếng thở dài u uất của bà và hẳn cây cũng hiểu rằng sự bỏ cây ra đi đây không phải là điều bà mong muốn. Ĺa cây hôm nay cũng như ĺa một đứa con quư, một người bạn thân.